Trang chủ
Giới thiệu
Tin tức & Sự kiện
Địa điểm
Thư viện
Karatedo
Phụ kiện
Liên hệ
Ảnh | Video | Tài liệu | Blog
 
Vì sao tôi tập Karate :: Blog

Vì sao tôi tập Karate

Tran Manh Ha
Vietnhatclub
   
02:01' AM - Thứ sáu, 01/02/2013
Thủa bé chắc hẳn ai cũng rất yêu thích xem phim chưởng, đọc truyện chưởng, tôi cũng là một trong những người như thế. Mà đa phần là truyện chưởng Kim Dung, là phim Trung Quốc, Hồng Kông. Mà đã trên phim thì bao giờ cũng xuất hiện các võ sĩ Nhật rất nghênh ngang, khệnh khạng, vênh váo, ép người quá đáng rồi bị các võ sư Trung Quốc đánh cho thua nhục nhã ê chề. Xem đi xem lại, hết phim này đến phim khác thành ra tự nhiên mình có một cái nhìn, cái hiểu, cái định kiến sai lầm và sai lệch hoàn toàn về người Nhật và võ Nhật.

Nhắc đến võ Nhật là đã hiện lên trong đầu mình một hình ảnh đáng ghét rồi, nào là mấy tên lùn lùn, để cái ria mép đến la xấu, bẩn và ghét, rồi hai tay khoanh khoanh trước ngực, dương dương tự đắc, vênh váo khinh người rồi khi đánh thì thua bét nhè trước các võ sư Trung Hoa anh hung, hảo hán, trọng nghĩa khinh tài, giúp người, diệt ác, trừ gian, xả thân vì nghĩa, không màng danh lợi, quên thân vì nước vì dân. Đúng là qua phim qua truyện thì càng yêu người Trung Quốc bao nhiêu thì càng ghét cay ghét đắng người Nhật và võ Nhật bấy nhiêu.

Thế nên khi quyết định đi học võ, thì môn võ đầu tiên mà tôi nghĩ ngay đến đó là Thiếu Lâm, Thiếu Lâm là ngôi sao Bắc Đẩu, thiên hạ Kungfu xuất Thiếu Lâm, võ Thiếu Lâm là thiên hạ vô địch, nào là bao nhiêu chiêu thức, quyền thế, khinh công khí công, thân thủ phi phàm, đao thương bất nhập, nghe thôi đã đủ ngây ngất và hừng hực khí thế. Tôi say mê nắn nót tập luyện từng đòn thế, chiêu thức được liên tục đều đặn ba năm liền và yêu thích môn võ của mình vô cùng, và cũng đồng nghĩa với việc coi thường các môn võ khác, coi các môn võ khác chả ra gì. Tôi vẫn còn nhớ những lần thầy bảo: đừng trảo mã tấn, đấm 2 quả liền rồi phóng cạnh chân ra xem nào. Đấm đá xong thầy bảo: đấm đá uy lực thế này thì thằng nào dám vào. Rồi còn bao nhiêu chiến thuật, cách đánh, chiêu thức thầy bầy cho nữa, đòn này khi tấn công thì dùng như thế nào, khi phòng thủ thì dùng thế nào, muốn đánh thì phải tung đòn giả như thế nào….Tôi đã từng có suy nghĩa rằng, nếu đấu với môn phái khác thì tôi chỉ ngại các môn võ cổ truyền, kiểu như võ Tầu: Bình Định, Wushu, Thiếu Lâm Sơn Đông, Nam Hồng Sơn…chứ mấy môn võ như Taekondo, Karate, Judo, Aikido thì kể cả đai đen cũng không hề e ngại. Mà cơ bản là buổi tập nào 2 tiếng thì cũng có 30 phút thầy cho đánh đối kháng với nhau nên va chạm cũng nhiều, cũng có những anh em đã tập qua các môn võ khác đến tập như Karate, Silat, Taekondo mà thấy họ cũng không có gì nguy hiểm cả nên tâm lí đề cao môn võ của mình mà hạ thấp các môn võ bạn càng được thể lớn lên.

Tôi cũng đã từng tiếp xúc với 2 môn võ Nhật là Judo và Aikido, nhưng trong đầu đã mang sẵn tư tưởng lệch lạc như thế nên nhanh chóng mất đi cảm tình với 2 môn võ này và giã từ nó không quay đầu lại. Judo ở trường Thể thao thanh thiếu niên 10 -10, tôi bỏ nó sau 6 tháng tập. Lớp Aikido Đại Học Ngoại Thương, mình hỏi thủ tục để xin vào học thì được phát cho một tờ giấy đăng ký dài 1 trang A4, nhiều nội dung lằng nhằng làm mình thấy sao mà nhiêu khê thế, thôi không học nữa.

Và rồi từ khi chuyển sang một công việc, những ngày dài đi công tác các tỉnh trong khắp cả nước liên mien khiến tôi không còn duy trì được thời gian tập luyện với môn võ mà mình yêu thích nữa. Đặc biệt là lịch tập khá dầy, 3 tuần một buổi, mỗi buổi 2 tiếng. Và thế là tôi đã nghỉ tập được gần ba năm, cho đến một ngày tôi đi đấu giao lưu với một người cũng tập võ tầm ba năm như mình nhưng ở một môn phái khác, đành rằng là cậu ta trẻ hơn tôi nhiều, đang tuổi thanh niên nhanh nhẹn và sung sức, nhưng tôi đã thua, bình thường thì trong vài lần đụng độ, cú đá cạnh chân của tôi có đủ sức để đe dọa và hạ gục đối phương, nhưng lần đó tôi đã không tung được một cú đá nào, có lẽ do vấn đề tâm lí, cũng có lẽ do tôi bỏ võ mà tập thể hình nên chân tay trở nên cứng nhắc và chậm chạp.

Điều khiến tôi quay trở lại tập võ

Sau trận thua đó, tôi hiểu ra mình chưa giỏi, và mình cần phải đi tập lại. Và cũng sau trận thua đó, tôi hiểu ra rằng võ là sự rèn luyện lâu dài, hàng ngày và cả đời. Bạn không thể chi tập để lấy đai đỏ, đai đen rồi sau đó nghỉ tập hẳn 5 10 năm, nhiều khả năng kỹ năng của bạn rèn luyện được sẽ trở về con số 0. Võ là sự rèn luyện hàng ngày, hàng giờ, trong cả cuộc đời. Nó giống như bạn không thể giữ nhà cửa ngăn nắp gọn gang trong một vài ngày rồi lại để nó bừa bộn bẩn thỉu cả tháng trời. Một thanh gươm dù có sắc bén đến mấy mà để lâu ngày không lau chùi cũng thành rỉ sắt. Và thế là tôi quyết định đi tập lại.
Từ khi lấy vợ và có con nhỏ, thời gian của tôi thực sự trở nên rất eo hẹp, vì thế tôi vẫn muốn tìm một võ đường nào đó tiện lợi và thời gian tập luyện thật linh hoạt để tôi có thể tham gia tập, tối đa cũng chỉ được hai buổi một tuân. Địa chỉ đầu tiên mà tôi định tìm đến đó là TT Thể thao Đống Đa , vì nó gần với nơi tôi đang làm việc, hơn nữa tôi cũng nghe qua tivi, báo mạng về võ đường này của thầy Đoàn Đình Long, nguyên huấn luyện viên trưởng đội tuyển Karate Do Việt Nam. Như vậy, tiêu chí đầu tiên của tôi tìm đến tập Karate Do là gần với nơi tập luyện.

Tiêu chí đầu tiên quyết định tập Karate Do: Gần nơi làm việc

Thế là tôi lững thững đi bộ từ Hồ Đắc Di ra 75 Đặng Văn Ngữ để tham quan võ đường và ghi tên theo học, tình cờ đi ngang qua nhà văn hóa ngay cạnh cơ quan thì tôi lại thấy tấm pano giới thiệu VietnhatClub, thế là tôi quyết định luôn, mình sẽ tập ở đây, vì đơn giản là nó gần ngay cạnh cơ quan, hết giờ làm thì đi tập luôn, thật là tiện.
Thú thật là lúc đó tôi cũng nghĩ thầy Bằng cũng như bao nhiêu thầy khác thôi, tôi không hề biết rằng thầy Bằng từng là á quân khu vực Châu á, 3 lần liên tiếp vô địch Seagame, cũng không hề thầy Bằng lại trẻ như vậy, còn kém tôi những 2 tuổi. Tôi chỉ nghĩ đó là một thầy tầm tuổi trung niên và tôi tin là trình độ chuyên môn của thầy giỏi, vì tôi vẫn luôn nghĩ như vậy, tôi vẫn luôn nghĩ đã là thầy thì mặc định là giỏi rồi.

Yêu thích cái đẹp vốn có của Karate

Nói thật là trong các môn võ Nhật thì tôi vẫn có một sự yêu mến và nể Karate nhất, điều này ảnh hưởng rõ và sâu đậm từ khi tôi xem bộ phim Đai đen(The Black Belt 2005), hình ảnh nhân vật Taikan và Gi ru có ấn tượng mạnh mẽ với tôi, tôi vẫn còn nhớ như in lời thầy giáo huấn trong bộ phim này: Không thủ đạo không có nghĩa là con được quyền đá hay đấm đối phương, nếu chỉ ham tấn công, con sẽ không bao giờ đạt được đến đỉnh cao và sự hoàn mỹ của võ thuật. Nhân vật Taikan lạnh lung mà mạnh mẽ, nhanh như một con rắn hổ mang, chỉ một đòn là đối phương bị hạ gục. Gi ru điềm đạm và tuân thủ lời thầy một cách tuyệt đối, lấy thủ làm công. Thật sự là bộ phim đó đã tạo thiện cảm ban đầu của tôi đối với Karate. Tôi thấy thích Karate ở chỗ nhanh, mạnh, dứt khoát, chớp nhoáng, mạnh mẽ và lạnh lung, một phần hợp với cá tính của tôi.
Bất ngờ với người thầy trẻ và đội ngũ huấn luyện viên của VietnhatClub
Bước đến cửa Dojo buổi đầu tiên, tôi còn đang bỡ ngỡ thì đã gặp ngay thầy Bằng niềm nơ bước ra với nụ cười tươi và bắt tay tôi. ấn tượng đầu tiên đối với tôi không phải là một người thầy có cái gì đó như tôi vẫn từng bắt gặp trước đây, rất nghiêm, mắt gườm gườm, hay mặt lạnh như tiền, có cái gì oai oai khó gần và làm người ta sợ, hay có cái gì đó tự kiêu. Trước mặt tôi là một người thanh niên hết sức bình dị, hết sức vui vẻ và thân thiện, không ai có thể ngờ rằng đây lại là một nhà vô địch 3 năm liền ở Seagame, là chàng trai vàng của Thể thao Việt Nam.

Buổi tập đầu tiên đó, thầy Bằng đã hướng dẫn rất cẩn thận, tỉ mỉ và chi tiết, thầy còn đưa ra những kinh nghiệm, khẩu quyết để người tập rút ra và tập nhanh đạt hiệu quả tốt nhất, như muốn tung ra cú đấm thật thật nhanh thì cái tay rút về phải thật nhanh, thân pháp muốn nhanh nhẹn thì đôi chân phải thật nhanh, cú đá muốn tốt thì phần lưng phải được thả lỏng….Nhìn thầy tung cú đấm mà tôi thấy chặc nịch, đứng từ xa đã nghe thấy tiếng gió và cảm nhận được uy lực của nó, thầm nghĩ mình dính một cú đấm này chắc gục mất.
Buổi tập đầu tiên phải nói là rất mệt. Nói thật là cứ 15 phút mình lại nhìn đồng hồ và chỉ mong được đến lúc nghỉ. Nhưng có những mệnh tưởng chừng muốn dừng lại thì HLV và thầy lại động viên: cố lên cố lên. Thế là lại cố gắng cho hoàn thành khối lượng của buổi tập. Buổi tập đầu tiên đã để lại ấn tượng với tôi như vậy, về mặt trình độ của thầy giáo và đội ngũ HLV phải nói là quá an tâm, nhưng có một điều nổi bật là các bạn ấy đều rất trẻ, nhìn các bạn đi quyền, thi triển các kỹ thuật từ cơ bản đến nâng cao, tập đối kháng, …..đều toát lên một điều là các bạn ấy rất giỏi, nhưng các bạn ấy lại rất bình dị, chan hòa, vui vẻ, hòa đồng, và khiêm tốn. Các bạn ấy còn có kiến thức về sư phạm, về tâm lí để tạo ra những buổi tập tuy mệt nhưng hiệu quả, vui vẻ và thoải mái, các bạn ấy vẫn bảo nếu mệt quá thì có thể nghỉ nhưng vẫn động viên các học viên trong lúc mệt cố gắng hoàn thành khối lượng bài tập, điều đó như một sự cổ vũ, kích lệ lại vừa cảm thông chia xẻ, tạo nên một môi trường tập luyện đầy thân thiện và nhân ái.

Là một người ham học hỏi, lại gặp được một môi trường tập luyện mà ở đây từ thầy đến các HLV, các bạn tập đều rất cởi mở, chia sẻ nhiều kiến thức, phương pháp tập luyện nên tôi cũng đã có cái nhìn đầy đủ hơn, hiểu rõ hơn về karate. Karate có đầy đủ những điều mà một người tập võ mong muốn. ở nội dung biểu diễn, karate có hệ thống hàng trăm bài quyền, đặc biệt, nhìn ngắm một học viên đi một bài quyền karate, bạn mới thấy yêu những động tác mạnh mẽ, chớp nhoáng, dứt khoát, kết hợp những khoảng dừng ngắn với ánh mắt sắc, thần thái, và đặc biệt là rất tôn vẻ đẹp hình thể. Về nội dung đối kháng, karate phát huy tối đã yếu tố chiến thuật, kỹ thuật, tốc độ, sự nhanh, mạnh, bất ngờ, Karate của đủ các hệ thống đòn thế từ tầm xa đến tầm gần, từ cận chiến đến khóa bẻ quật ngã. Yếu tố nhanh, gọn, hiệu quả trong chiến đấu đã làm nên sức quyến rũ mãnh liệt của Karate.

Nếu chỉ nói thiên về kỹ thuật như thế thôi thì chưa đủ, chưa hết về vẻ đẹp và sự lôi cuốn của Karate, mà cái linh hồn của Karate đó là tinh thần, là Đạo, là giá trị tư tưởng. Karate Do, dịch ra tiếng Việt là Không thủ đạo, Không nghĩa là nghệ thuật chiến đấu bằng chân tay không, Thủ chính là tinh thần tự vệ, không tấn công trước, nó cũng là thể hiện sự nhún nhường, yêu chuộng hòa bình, dĩ hòa vi quý, giải quyết mọi tranh chấp bằng lời nói trước. Người tập Karate được rèn luyện ý chí kiên trì, tập trung, quyết tâm làm bất cứ một việc gì đều đến nơi đến chốn, theo đúng tinh thần quanlity mindset, làm việc gì cũng mong đến mức hoàn hảo nhất với toàn bộ tâm trí, tinh thần và sức lực của mình, chả thế mà chỉ một thế tấn, một cú đấm, một cú đá, ….đều được tập đi tập lại hàng nghìn lần, nắn chỉnh từng chi tiết nhỏ nhất. Người tập karate còn được rèn luyện về nghi lễ, không đơn giản chỉ là những lần khom người chào hỏi, mà tôi thực sự rất ấn tượng và thích cách chào của karate, nó thể hiện một sự khiêm nhường, một tinh thần tôn trọng nhau. Người tập Karate còn được rèn luyện sự ngăn nắp, chỉn chu, cẩn thận, gọn gang trong việc gấp trang phục, để giầy dép, đồ dùng cá nhân ở phòng tập, những điều này tuy nhỏ thôi nhưng lại có ý nghĩa lớn, nếu những việc nhỏ như vậy mà bạn còn làm không đến nơi đến chốn, gọn gàng ngăn nắp thì bạn sẽ cư xử với những việc lớn, việc khó như thế nào, sau này khi trưởng thành, đi làm ở các cơ quan công sở, bạn sẽ giữ tinh thần và thái độ làm việc ra sao với công việc được giao. Karate Do giúp tôi nhận ra thêm được hai điều vô cùng quý giá, bên cạnh những điều mà trước đó tôi đã nhận ra. Điều thứ nhất là sự tỉ mỉ, chỉn chu, ngăn nắp, cẩn thận, chu đáo trong công việc, từ những công việc nhỏ nhất, quyêt tâm làm bất cứ việc gì đều phải đến nơi đến chốn, đạt đến độ hoàn hảo cao nhất. Điều thứ hai đó là điều thứ nhất đó phải được rèn luyện cả đời, hàng ngày hàng giờ, phải luôn nỗ lực hoàn thiện nhân cách và nỗ lực hết mình vươn lên trong cuộc sống, thành công hơn nữa, thành đạt hơn nữa. Đó chính là tinh thần Đạo của Karate.

Tình yêu của tôi đối với Karate Do đã đi lên từ con số 0 như thế, thậm chí ban đầu tôi còn khá xem thường Karate, nhưng sau đó thì tôi đã tìm được một môi trường phù hợp nhất, hài hòa nhất để tập luyện, đó là VietnhatClub, nơi hội tụ đủ những yếu tố quan trọng nhất: thầy giỏi, HLV giỏi, nhiệt tình, tận tậm, môi trường tập luyện vui vẻ, thoải mái, hòa đồng, mối quan hệ giữa con người với con người là sự khiêm tốn, tôn trọng nhau, tương thân tương ái và chia xẻ, cởi mở. Tôi sẽ không phải nghĩ ngợi một chút gì khi giới thiệu cho bạn bè hay người thân của mình đến học tập và rèn luyện Karate ở đây, bởi ở nơi đấy, chúng ta không chỉ được rèn luyện về Karate mà còn được rèn luyện tinh thần nỗ lực, rèn luyện nhân cách, để hoàn thiện bản thân, để thật sự chín chắn khi dụng võ, dùng võ vào mục đích giúp mình giúp người, làm điều thiện, điều tốt cho bản thân, gia đình và xã hội.

Câu lạc bộ Võ thuật Việt Nhật
"Học võ là học đạo"
Số lượt đọc:  3110
Bài đã đăng:
Hình ảnh mới nhất

Trang:  1/4Trang sau 
Đơn vị tài trợ

Bản quyền © Câu lạc bộ Võ Thuật Việt Nhật - Địa chỉ: Tầng 5 tòa nhà 25T1 - Khu N05 Trung Hòa Nhân Chính, Hoàng Đạo Thúy.

Karatedo
Kỹ thuật
Đạo
Nhân vật
Lộ trình Karatedo tại CLB
Bài viêt hay
Liên hệ
Đăng ký tham gia
Tài trợ
Liên kết đào tạo
Hợp tác giao lưu